Khệ nệ vác trống vào sân Multicipality, anh Mạnh béo - trưởng hội CĐV Thể Công - cười mà như mếu. Để được trực tiếp chứng kiến giây phút các nữ tuyển thủ đánh bại Myanmar ở bán kết chiều qua, anh và các bạn đã trải qua “chuyến đi cực nhọc”.
Sang Thái Lan từ ngày 8/12, hội CĐV Thể Công đã kịp làm một vòng dạo quanh các nhà thi đấu cổ vũ một số môn thi đấu của Việt Nam. Hôm qua, họ quyết định dành trọn buổi chiều để đi khích lệ tinh thần đội tuyển nữ trong trận bán kết với kình địch Myanmar.
 |
| Vội vàng vào sân khi hiệp phụ sắp bắt đầu. Ảnh: Doãn Mạnh. |
Cùng vợ chồng “nữ hoàng cầu mây” Lưu Thị Thanh, cả hội gần hai chục người bận quần áo đỏ chót háo hức đón bốn chiếc xe tuk tuk (một loại phương tiện như xe lam ở Việt Nam) tại The Mall – trung tâm mua sắm lớn nhất Nakhon - từ lúc 14h15. Trước đó, Lưu Thị Thanh có hỏi bạn bè và biết sẽ chỉ mất khoảng 15 phút đi xe đến sân Multicipality.
Nhưng, do không mang bản đồ, lại lõm bõm câu được câu chăng bằng tiếng Anh, họ phải nhận hậu quả là bị đưa xuống tuốt Pak Thong Chai – nơi đội tuyển nữ Thái Lan đá trận bán kết còn lại với Lào. Địa điểm đó cách khách sạn họ ở… gần 45 km, trong khi cái đích cần đến chỉ chừng số lẻ.
Phải đến khi xuống đến nơi mới biết bị hố, cả hội ấm ức định quay về khách sạn vì ước tính thời gian chính thức của trận đấu cũng sắp hết. Nhưng một người trong đoàn kiểm tra được thông tin qua điện thoại mới biết là tại sân Multicipality các cô gái của chúng ta đang hoà 1-1 với Myanmar. Trận đấu do đó sẽ phải kéo sang hai hiệp phụ. “Tình yêu bóng đá gái” giúp họ quên đi mệt mỏi một lần nữa mày mò tìm đường đến Muticipality.
 |
| Từ trái qua, anh Thức, Mạnh "béo" và hai vợ chồng tuyển thủ cầu mây Lưu Thị Thanh. Ảnh: Doãn Mạnh. |
Lần này, nhờ gặp một người quen hướng dẫn, các bác tài cũng xác định được đúng địa chỉ cần đến. Thế là, những chiếc tuk tuk lại được dịp phóng hết tốc lực. Sau hai tiếng tính từ lúc xuất phát, họ cũng đến được cái đích ban đầu. Nhưng, vẫn chưa yên. Do gấp gáp, bốn chiếc tuk tuk giờ “ngót” xuống chỉ còn một. Ba chiếc chở các thành viên còn lại cùng nhiều “dụng cụ tác chiến” gồm cờ quạt, chiêng, kèn… lại lạc đâu đó. Trên chiếc xe còn lại chở anh Mạnh béo, anh Thức và một người nữa chỉ còn mỗi cái loa và chiếc trống nhưng… không có dùi.
Phải lấy chai nhựa còn đầy nước để đánh trống, nhưng những tiếng hô vang “Việt Nam vô địch”, những bài truyền thống đầy hào khí cất lên mạnh mẽ của họ cũng đủ lấn át hoàn toàn đám đông CĐV của Myanmar. Và, sự nhiệt thành đó cuối cùng cũng được đền đáp bằng chiến thắng chung cuộc 2-1 của các cô gái chúng ta trước Myanmar.
 |
| Phờ phạc sau hành trình dài. |
“Thế mới bõ công chứ”, anh Thức vừa nói vừa khệ nệ vác trống đi gửi để hôm nay còn cổ vũ cho các chàng trai của U23 (cũng đá tại sân Multicipality lúc 14h30).