 |
|
Tuyết Mai dũng mãnh trên sân cỏ
|
Đến với bóng đá một cách tình cờ và ngẫu nhiên, Mai cũng không nghĩ mình sẽ gắn bó với môn thể thao vất vả, cực nhọc ấy tới ngày hôm nay. Theo bạn bè "rủ rê", Mai xin đăng ký vào lớp năng khiếu bóng đá nữ 10/10.
Chân ướt chân ráo vào đội chưa được 2 tuần, Mai đã khăn gói theo các “đàn chị” lên Sóc Sơn, bắt đầu chuỗi những ngày tháng xa nhà. Mai không nghĩ là đá bóng lại mệt tới vậy.
Ngày ngày hai buổi ra sân, tối tối lại miệt mài tới trường học văn hoá. Dù chỉ được học bổ túc nhưng Mai luôn tự nhủ rằng học được chút nào hay chút đó, học cho ấm vào thân mình.
Mai còn thích ca hát, thích pha trò cho mọi người cười. Buổi tập nào mà thiếu Mai thì cả đội như trầm hẳn xuống. Bởi vậy mà Mai được mọi người đặt cho rất nhiều cái tên gắn liền với những bài hát ruột như "Mai Playku" hay "Mắt nai cha cha cha ”...
Tuy vậy, ít ai biết rằng đêm đêm Mai vẫn thường ôm chăn khóc một mình vì nhớ nhà, nhớ mẹ. Cũng vì nhớ mẹ, đã 2 lần Mai có ý định... treo giày.
Thế nhưng chính mẹ lại là người động viên Mai bước tiếp trên con đường mà cô đã chọn. 7 năm đã trôi qua, dù chưa có được thành tích cá nhân nào cho mình nhưng bộ sưu tập danh hiệu của Mai thì quả là "hoành tráng": 2 chiếc huy chương vàng SEA Games (2003, 2005), 1 HCV VĐQG 2002, 1 HCB VĐQG 2006, 1 HCB ĐNÁ 2003...
 |
|
và thích làm duyên ở ngoài đời
|
Ngoài những ngày phải thi đấu xa nhà, Mai rất thích được quây quần bên gia đình hay cùng mẹ và em gái đi mua sắm.
Một lần tình cờ khi Mai đang mải mê ngắm quần áo thì có 2 chú bé xì xào: "Tuyết Mai tiền đạo số 1 của đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam đấy mày ạ". Mai thấy vui lắm vì mặc "thường phục" mà vẫn có người nhận ra mình.
Họ và tên: Bùi Tuyết Mai
SN: 23/10/1983
Sở thích; Mua sắm, nghe nhạc, du lịch.
Màu yêu thích: Màu hồng (màu của ước mơ) Màu xanh (màu của hi vọng)
Thần tượng: Ronaldo (Brazil)
Bàn thắng đáng nhớ nhất: Ghi vào lưới Myanmar tại giải VĐ ĐNÁ 2004
Thế nhưng Mai cũng không muốn mọi người nhìn các nữ cầu thủ bằng con mắt e dè. Là con gái ai chẳng thích làm điệu cho riêng mình. Thỉnh thoảng cuối tuần được nghỉ Mai vẫn diện váy đi lang thang dạo phố uống cafe cùng bè bạn, "nhưng chỉ dám mặc buổi tối thôi vì chân đá bóng vừa xấu lại vừa lắm sẹo nữa” - Mai hồn nhiên kể lại.
Tôi vẫn nhớ cái ngày đầu tôi gặp Mai tại SVĐ Hà Nội năm 2002, ngày đó Mai mũm mĩm và trẻ con. Vì thế mà còn có biệt danh "Mai béo".
Bây giờ nhìn Mai gầy và chững chạc hơn rất nhiều. Khi tôi hỏi dự định cho tương lai sắp tới của Mai, ánh mắt Mai xa xăm: “Vẫn biết nghiệp đá bóng là bạc lắm nhưng mình đã bị nó ăn sâu vào máu rồi. Nếu cho Mai chọn lại, Mai vẫn chọn bóng đá".
Hiện tại Mai đang theo học lớp công nghệ thông tin của trường ĐH Bách Khoa TP.HCM mở tại Hà Nội. Mai cũng rất thích học tiếng Anh để tạo cho mình chút kiến thức, sau này khi bước vào đời sẽ không bị hụt hẫng. Nhìn gương các chị Bích Hạnh, Thuý Nga, Mai tự nhủ sẽ cố gắng được như các chị.
Những đóng góp của Mai năm nay cho CLB và đội tuyển đã được ghi nhận xứng đáng. Cùng với Kim Chi, Thuý Miện, Văn Thị Thanh, Ngọc Anh và Bùi Thị Tuyết, cô đã có mặt trong danh sách bình chọn quả bóng vàng của bóng đá nữ VN năm 2006. Theo giới chuyên môn dự đoán, Mai đang là gương mặt "sáng giá" cho vị trí dẫn đầu.
Xin chúc cho Tuyết Mai cùng đồng đội thi đấu thành công trong các giải đấu và đặc biệt là bảo vệ thành công “ngôi hậu” SEA Games 2007 diễn ra vào cuối năm tại Thái Lan.