Kể từ 15 năm qua, thành phố của hoa hồng nước Pháp Toulouse chưa biết đến lễ hội bởi chẳng bao giờ đội bóng áo tím lọt vào được tốp 10 BXH Ligue I. Thế nhưng giờ đây, đội quân Eric Mombaerts đang vững vàng ở vị trí thứ 6 sau chiến thắng 1-0 trước Nice tại vòng 28 Ligue I. Và biết đâu, kết thúc mùa giải này, cả Toulouse sẽ ngập tràn sắc tím và hoa hồng?...
Trở về từ địa ngục
Mùa giải 2003/04, Toulouse tránh bị rớt hạng khi về đích thứ 16. Mùa giải năm nay, đội bóng áo tím thành công trong cuộc chiến với cơn khủng hoảng tài chính để khỏi bị đẩy xuống chơi ở giải hạng Ba. Ngày 7/3/2005, vị trí thứ 6 cùng với sự thách thức với các đội bóng muốn tranh 1 suất tham dự các Cúp châu Au mùa giải tới. Không phải ngẫu nhiên, Toulouse có được thành tích đáng nể trên. Ngay từ mùa Hè 2004, BLĐ CLB đã tìm mọi cách để bảo vệ các tài năng của mình. Ngoài việc giữ lại những nhân tài từ lò đào đạo của CLB, Toulouse còn tuyển thêm nhiều tân binh (giờ đây trở thành những nhân tố không thể thiếu): Daniel Moreira (Lens), François Siriex (Auxerre) và Stéphane Dalmat (Inter Milan) cho hàng công; Dominique Arribagé (Rennes) và François Clerc (Lyon) cho hàng thủ.
3 thắng, 2 hoà trong 5 vòng đấu đầu tiên đã giúp Toulouse dẫn đầu BXH Ligue I. Nhưng dần dần, các cầu thủ áo tím bị tụt dốc và rơi xuống vị trí thứ 11 (vòng đấu 12). Tuy nhiên, sau 10 trận bất bại liên tiếp (từ vòng 13-22), Toulouse leo lên vị trí thứ 6 và ngự trị tại đó cho đến hiện tại. Thầy trò Mombaerts còn kém Monaco (vị trí thứ 4 đồng nghĩa với 1 vé tham dự Cúp UEFA) 4 điểm, nhưng khoảng cách này đâu phải là quá lớn?
Không có nhiều lựa chọn trên hàng công
Toulouse có thể được ví như một hiện tượng của Ligue I năm nay. Nhưng đội bóng này luôn gặp nhiều khó khăn trên hàng công. Bằng chứng là mỗi khi Moreira hoặc Dalmat không thể thi đấu, lối chơi của Toulouse kém linh hoạt hẳn đi, tấn công không hiệu quả và sự thăng tiến trên BXH cũng bị dừng lại. Một điểm yếu khác của Toulouse chính là việc quá lạm dụng lối chơi bóng dài nên khi gặp phải những đối thủ biết đeo bám, hàng công không thể ghi bàn. Ngoài ra, đội bóng áo tím luôn thể hiện sự không cân bằng khi chỉ biết tấn công bên cánh phải với bộ ba Ebondo-Emana-Moreira (8 bàn thắng của Moreira, 5 đường chuyền ăn bàn của Emana và 4 của Ebondo). Nếu các đối thủ của Toulouse "bắt chết" hành lang này, các học trò của Mombaerts sẽ thua trận.
Tuy nhiên, trên tất cả, Toulouse đang thể hiện mình là một tập thể trẻ trung, tràn đầy nhiệt huyết, vững chắc và đoàn kết. Mombaerts đã rất thông minh khi xây dựng một đội bóng mà mỗi tuyến là sự liên kết giữa 1 chiến binh dày dạn kinh nghiệm trận mạc với các cầu thủ trẻ trưởng thành từ CLB. Phía trước thủ môn đội trưởng Revault (33 tuổi), Arribagé (34) chỉ huy hàng thủ gồm Ebondo (21), Aubey (21) và Clément (23); Dalmat (29) là thủ lĩnh tuyến giữa với những Taider (21), Emana (22), Siriex (24), Giresse (21) và Cardy (23); trên hàng công, Moreira (27) đóng vai trò là con chim đầu đàn, dìu dắt đàn em gồm Suarez (25), Eduardo (25) và Psaume (20).
Luôn theo đuổi một chính sách trẻ hoá
Hai cầu thủ trẻ chơi nổi bật nhất trong đội hình của Toulouse, đồng thời là phát hiện mới của Ligue I mùa giải này chính là Taider và Emana. Chơi ở "ngã tư" của hàng tiền vệ, Taider luôn hoàn thành xuất sắc vai trò của một tiền vệ trung tâm khi công thủ toàn diện. Emana chơi dạt bên cánh phải và là người cung cấp bóng chủ yếu cho tuyến trên. "Toulouse là một trong những CLB có lò đào tạo tốt nhất nước Pháp và châu Au. BLĐ đội bóng rất biết trân trọng các tài năng trẻ và đánh giá đúng năng lực của họ. Đó là lý do vì sao đội hình thi đấu của chúng tôi có tới 2/3 số cầu thủ đều ở độ tuổi dưới 23", Dalmat tâm sự.