Từ khi khai sinh Gold Cup (1991) đến nay, sau 7 lần tổ chức mới chỉ duy nhất 1 lần ngôi vô địch lọt ra ngoài tầm kiểm soát của Mexico và Mỹ. Một giải đấu được tổ chức trên sân nhà và cả một truyền thống ở sau lưng, dĩ nhiên người Mỹ đã cầm trong tay cơ hội đăng quang…
“Không có lý do gì ngăn cản chúng tôi giành lại ngai vàng của Mexico. Mỹ đã có đầy đủ mọi yếu tố để làm nên một cuộc lật đổ”. HLV Bruce Arena đã khẳng định chắc hư đinh đóng cột khi triệu tập đội hình chuẩn bị cho Gold Cup trên sân nhà. Đó là sự khẳng định dễ, nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Dưới thời HLV Arena, Mỹ đã trải qua 13 trận đấu tại Gold Cup với thành tích rất ấn tượng: 10 trận thắng, 1 trận hoà và chỉ thua có 2. Vấn đề của ĐT Mỹ nằm ở chính 2 trận thua đó. Đáng lẽ với thành tích ấy họ có thể đăng quang 3 lần, nhưng thực tế thì Mỹ chỉ vô địch có 1 lần vào năm 2002. Những trận thua trước Mexico tại trận chung kết, rồi bị những vị khách mời như Colombia (2000, tứ kết), Brazil (2003, bán kết) loại sau hiệp phụ, là những vật cản lớn đối với chủ nhà. Năm nay, không có Brazil, nhưng vẫn còn đó Colombia, và ẩn số Nam Phi, cái dớp từ những vị khách đang hăm doạ họ!
Quyết tâm lấy lại những gì đã mất, dường như HLV Arena muốn dùng chính sức mạnh cũ để truy tìm vinh quang mới khi gọi lạ tới 9 cầu thủ từng tham dự giải năm 2003, từng là nạn nhân của Brazli tại bán kết cách đây 2 năm. Trong đội hình của Mỹ, đáng tiếc khi không có tiền đạo trẻ tuổi F.Adu, nhưng họ vẫn còn đầy đủ những tên tuổi lớn hiện đang khoác áo các CLB tại châu Âu và trong nước. Đáng kể nhất là tiền đạo vừa chuyển từ Leverkusen về Los Angeles Galaxy, Landon Donovan. Anh chính là chìa khoá cho thành công của Mỹ tại giải lần này, người được coi là rất có duyên với Gold Cup. Donovan là một trong 4 cầu thủ ghi được 4 bàn thắng trong 1 trận đấu tại Gold Cup (thắng Cuba 5-0 năm 2003 tại tứ kết). Tổng cộng, Donovan đã có 5 bàn thắng tại Gold Cup và là cầu thủ Mỹ ghi nhiều bàn thắng thứ 3 tại giải này (sau Eric Wynalda 9 bàn và Brian McBride 8 bàn). Tiền vệ Pablo Mastroeni cũng được gọi trở lại sau hơn 1 năm bị bỏ rơi. Vì chấn thương và sa sút phong độ. Một sự kiện hiếm thấy dưới thời HLV Arena là ông đã cho gọi liền 4 cầu thủ trẻ chưa từng khoác áo ĐTQG chuẩn bị cho cuộc chinh phạt của mình, đó là tiền vệ Brad Davis, Jimmy Conrad, thủ môn Matt Reis và cựu tuyển thủ U17 Mỹ Santino Quaranta (thay thế tiền đạo Eddie Johnson bị chấn thương). Trong khi đó, tiền vệ John O’Brien vẫn được tín nhiệm dù từ ngày 13/02/2004, anh mới đá được 1 trận chính thức vì chấn thương nặng.
Trước mỗi giải đấu, những khó khăn luôn chồng chất, nhưng vấn đề là cách giải quyết nó với tinh thần và quyết tâm cao nhất. Vào lúc này, có vẻ Mỹ đã có được điều đó khi họ bước vào giải với lịch sử khá hoành tráng cùng 16 trận toàn thắng tại các vòng bảng Gold Cup, thắng 19 trong tổng số 31 trận sau 7 lần họ tham dự giải. Dù sao đi nữa, Mỹ vẫn nắm trong tay vận hội lớn để lần thứ 3 đăng quang Gold Cup ngay trên sân nhà, chỉ cần họ thực sự nỗ lực!
Đội hình ĐT Mỹ
Thủ môn (3): Marcus Hahnemann (Reading FC), Kasey Keller (Borussia Moenchengladbach), Matt Reis (New England Revolution)
Hậu vệ (7): Steve Cherundolo (Hannover 96), Jimmy Conrad (Kansas City Wizards), Frankie Hejduk (Columbus Crew), Oguchi Onyewu (Standard de Liege), Eddie Pope (Real Salt Lake), Tony Sanneh (Chicago Fire), Greg Vanney (FC Dallas)
Tiền vệ (9): Chris Armas (Chicago Fire), DaMarcus Beasley (PSV Eindhoven), Brad Davis (San Jose Earthquakes), Clint Dempsey (New England Revolution), Landon Donovan (Los Angeles Galaxy), Pablo Mastroeni (Colorado Rapids), John O’Brien (ADO Den Haag), Ben Olsen (D.C. United), Steve Ralston (New England Revolution)
Tiền đạo (4): Conor Casey (FSV Mainz), Pat Noonan (New England Revolution), Josh Wolff (Kansas City Wizards)