Cuộc cách mạng của “Phù thuỷ” Calisto
Trước khi thành công tại Tiger Cup 2002, HLV Calisto đã lãnh đủ mọi búa rìu dư luận. Từ sự cố LG Cup 2002 (ông tranh cãi, thậm chí còn “động tay, động chân” với HLV ĐTQG Ấn Độ), đến quan điểm dùng người lạ lẫm của Calisto đều khiến tất cả hoài nghi vào năng lực của ông.
Điều khiến Calisto bị nghi ngờ nhất chính là việc ông đặt niềm tin vào những cầu thủ vô danh đang thi đấu tại giải hạng Nhất như Tài Em, Trường Giang, hay một cầu thủ dự bị của Hải Phòng (Xuân Thành). Ngoài ra, Thế Anh, Huy Hoàng, Minh Phương, Minh Đức, Huỳnh Hồng Sơn, Văn Quyến cũng lần đầu tiên được tham dự một giải đấu lớn của khu vực trong màu áo ĐTQG. Có thể nói, kể từ ngày hội nhập, Tiger Cup 2002 chính là giải đấu mà ĐTVN có mặt nhiều tân binh nhất (9 trong tổng số 19 tuyển thủ được đăng ký). Ngoài ra, Phương Nam và Quang Trường tuy không phải là tân binh nhưng lần cuối cùng họ được tham dự giải đấu lớn cũng diễn ra đã khá lâu (SEA Games 99 với Phương Nam, Tiger Cup 96 với Quang Trường).
Thành phần tham dự ĐTVN tại Tiger Cup 2002 cũng có những chuyện thuộc loại hy hữu. “Cậu bé” 18 tuổi Văn Quyến được đôn thẳng lên đội tuyển khi chưa từng một lần tham dự giải VĐQG. Khi đó Văn Quyến vẫn thuộc đội trẻ SLNA và chỉ được bổ sung sau khi toả sáng tại giải U21, và ASIAD 2002. Trong khi đó, Huỳnh Hồng Sơn cũng lần đầu tiên khoác áo đội tuyển khi tuổi đã 34, và một lần từng chia tay sân cỏ.
Nhưng thực ra, việc HLV Calisto phải cải tổ ĐTVN cũng là chuyện không tránh khỏi. Thế hệ Vàng trong những năm 90 giờ đã chùn chân mỏi gối. Hàng loạt cầu thủ có chuyên môn tốt như Việt Hoàng, Hữu Đang, Minh Hiếu…. chia tay đội tuyển vì những lý do khác nhau. Chính vì vậy, HLV Calisto không còn cách nào khác ngoài việc đặt niềm tin vào những học trò vô danh trong cuộc tìm kiếm vinh quang tại Tiger Cup 2002.
Ngày trở lại
Đội hình bị hoài nghi đó đến Indonesia một ngày tháng 12/2002. Trận ra quân dễ dàng hơn mong đợi khi ĐTVN đè bẹp Campuchia (9-2). Đáng mừng hơn khi các tân binh Hồng Sơn, Trường Giang, Minh Phương, Xuân Thành, Văn Quyến đều lập công. Niềm tin bắt đầu được tạo dựng dù vẫn còn đôi chút e ngại khi ĐTVN bị thủng lưới 2 bàn trước đối thủ quá yếu, trong đó lão tướng Hok Sochetra dù bụng đã phệ như một nhà kinh doanh cũng phá tung lưới thủ môn Minh Quang.
Trận thắng Philippines (4-1) sau đó cũng chưa đủ xoá tan mọi hoài nghi. Phải đợi đến trận hoà 2-2 trên thế thắng trước chủ nhà Indonesia với phong độ cực ấn tượng của Tài Em (ghi 1 bàn thắng đẹp), giới chuyên môn mới thực sự tin rằng ĐTVN đủ khả năng đua tranh với những đối thủ hàng đầu khu vực.
Đã tạo dựng được niềm tin, ĐTVN chơi trận cuối vòng bảng thật tưng bừng với Myanmar. Pha đá phản lưới nhà của Quốc Trung cũng không làm ĐTVN bối rối. Một bàn thắng xuất thần của Xuân Thành, và nhất là phong độ chói sáng của Phương Nam (ghi 2 bàn, tạo một quả penalty) đem chiến thắng 4-1 kèm ngôi đầu bảng A về cho ĐTVN.
Quá tự tin sau thành công ở vòng bảng, lại thêm một chút chủ quan về sự suy yếu của Thái Lan, ĐTVN đã bị dội gáo nước lạnh ở bán kết. Thái Lan vẫn chứng tỏ là thế lực số 1 ở Đông Nam Á khi hạ gục ĐTVN (4-0). Chỉ còn chiếc HCĐ để phấn đấu, ĐTVN dồn toàn tâm lực cho trận tranh giải 3 với Malaysia.
Trước Malaysia được đánh giá rất cao (thậm chí là đội bóng ấn tượng nhất ở vòng bảng), ĐTVN đã chơi với 100% nỗ lực. Hai bàn thắng của Trường Giang và Minh Phương khiến nỗ lực của Indra Putra (tác giả bàn gỡ 1-1) và các đồng đội trở thành vô nghĩa. Thắng 2-1, ĐTVN giành HCĐ Tiger Cup 2002.
Vậy là sau 2 năm im hơi lặng tiếng, BĐVN đã tái khẳng định địa vị “đại gia” bằng chiếc HCĐ Tiger Cup 2002. Đó là sự trở lại của sắc đỏ Việt Nam sau những năm tháng nhạt nhoà, và cũng là sự mở đường cho những Tài Em, Thế Anh, Văn Quyến, Trường Giang… bước ra khỏi bóng tối vô danh.